Giải quyết mối quan hệ giữa văn học – thi ca, văn hóa – nghệ thuật với thương mại – đầu tư

Quang Vũ ngay từ đầu xác định lấy triết học – đạo đức, văn học – thi ca, văn hóa – nghệ thuật làm phương tiện, đòn bẩy chứ không phải mục đích sống của cuộc đời.

Cái nhìn và quan điểm

Nếu một người vì không làm chủ được cảm xúc của mình mà phải tìm đến văn học – thi ca giãi bày nỗi niềm thì đó là kẻ thất bại, kém cỏi. Nếu làm ra tác phẩm để cho đối tượng thụ hưởng bị sa sút đi về mặt xúc cảm, tâm hồn và cuộc sống suy vi đi thì người sáng tác đó hẳn là có vấn đề và nên dừng lại.

Văn học – thi ca chỉ có ý nghĩa khi cuộc sống được đảm bảo sự an toàn về nơi ăn chỗ ở, ăn no mặc ấm rồi mới nghĩ đến chuyện ăn ngon mặc đẹp và thưởng thức các giá trị nhân văn.

Có mấy điều Quang Vũ tự vấn chính mình, đặt ra nguyên tắc như sau:

Văn học – thi ca, văn hóa – nghệ thuật, triết học – đạo đức với sản xuất, thương mại, đầu tư đóng vai trò mở đường, châm ngòi cho sự phát triển, mở ra các con đường sáng, dẫn lối và chỉ đạo sự phát triển

Mối quan hệ chung một mục tiêu vì sự phát triển

Nói theo ngôn ngữ của đời thường đó là

Thứ nhất, Khi đưa các yếu tố văn hóa nghệ thuật vào cuộc sống thì mình phải trở thành người có ích hơn cho xã hội, làm được nhiều việc có ý nghĩa hơn, kiếm ra được nhiều tiền hơn

Thứ hai, Khi có điều kiện vật chất thì yếu tố văn hóa nghệ thuật giúp bản thân biết nhìn nhận và hưởng thụ cuộc sống hơn

Như vậy mối quan ở đây là mối quan hệ HÒA THUẬN – HẬU THUẪN – NÂNG ĐỠ – TRỢ GIÚP – DẪN ĐƯỜNG

Bài liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *